Định nghĩa tài sản dự phòng

Tài sản tiềm tàng là tài sản có thể phát sinh do thu được lợi nhuận phụ thuộc vào các sự kiện trong tương lai không nằm trong tầm kiểm soát của đơn vị. Theo các chuẩn mực kế toán, một doanh nghiệp không ghi nhận một tài sản tiềm tàng ngay cả khi khoản lãi tiềm tàng liên quan là có thể xảy ra.

Tài sản tiềm tàng trở thành tài sản hiện thực (và do đó có thể ghi nhận) khi việc thực hiện thu nhập liên quan đến nó hầu như chắc chắn. Trong trường hợp này, hãy ghi nhận tài sản trong kỳ khi sự thay đổi xảy ra. Việc xử lý tài sản tiềm tàng này không nhất quán với việc xử lý nợ tiềm tàng, cần được ghi nhận khi có khả năng xảy ra (do đó bảo toàn tính thận trọng của báo cáo tài chính).

Ví dụ tốt nhất về cả hai mặt của tài sản tiềm tàng và trách nhiệm tiềm tàng là một vụ kiện. Ngay cả khi có khả năng nguyên đơn sẽ thắng kiện và nhận được một phần thưởng bằng tiền, họ vẫn không thể công nhận tài sản tiềm tàng cho đến khi vụ kiện đã được giải quyết. Ngược lại, bên kia có thể sẽ thua kiện phải ghi dự phòng trách nhiệm tiềm ẩn ngay khi có thể xảy ra tổn thất, và không nên đợi cho đến khi vụ kiện đã được giải quyết. Do đó, việc ghi nhận nợ tiềm tàng trước khi ghi nhận tài sản tiềm tàng.

Doanh nghiệp có thể công bố sự tồn tại của một tài sản tiềm tàng trong thuyết minh kèm theo báo cáo tài chính khi lợi ích kinh tế có thể mang lại. Làm như vậy ít nhất cũng tiết lộ sự hiện diện của một tài sản có thể có đối với người đọc báo cáo tài chính.

Kiểm toán viên đặc biệt thận trọng đối với các tài sản tiềm tàng đã được ghi nhận trong hồ sơ kế toán của công ty và sẽ nhấn mạnh rằng chúng phải được loại bỏ khỏi hồ sơ trước khi đưa ra ý kiến ​​về báo cáo tài chính của công ty.