Chi phí biến đổi

Chi phí biến đổi là một phương pháp chỉ ấn định chi phí biến đổi cho hàng tồn kho. Cách tiếp cận này có nghĩa là tất cả chi phí chung được tính vào chi phí trong kỳ phát sinh, trong khi nguyên vật liệu trực tiếp và chi phí chung biến đổi được phân bổ cho hàng tồn kho. Không sử dụng chi phí biến đổi trong báo cáo tài chính, vì khuôn khổ kế toán (chẳng hạn như GAAP và IFRS) yêu cầu chi phí chung cũng phải được phân bổ cho hàng tồn kho. Do đó, phương pháp này chỉ được sử dụng cho mục đích báo cáo nội bộ. Tuy nhiên, nó được sử dụng khá phổ biến trong vai trò này, trong đó chi phí biến đổi được sử dụng để:

  • Tiến hành phân tích điểm hòa vốn để xác định mức doanh số mà doanh nghiệp thu được lợi nhuận bằng không.

  • Thiết lập mức giá thấp nhất có thể để bán một sản phẩm.

  • Lập báo cáo tài chính nội bộ theo định dạng ký quỹ đóng góp (phải được điều chỉnh trước khi có thể phát hành cho bên ngoài).

Khi chi phí biến đổi được sử dụng, tỷ suất lợi nhuận gộp được báo cáo từ một giao dịch tạo ra doanh thu cao hơn so với hệ thống chi phí hấp thụ, vì không có phân bổ chi phí nào được tính cho việc bán hàng. Mặc dù điều này có nghĩa là tỷ suất lợi nhuận gộp được báo cáo cao hơn, nhưng không có nghĩa là lợi nhuận ròng cao hơn - thay vào đó, chi phí đầu vào được tính vào chi phí thấp hơn trong báo cáo kết quả hoạt động kinh doanh. Tuy nhiên, đây chỉ là trường hợp khi mức sản xuất phù hợp với doanh số. Nếu sản xuất vượt quá doanh thu, chi phí hấp thụ sẽ dẫn đến mức lợi nhuận cao hơn, vì một số chi phí đầu vào được phân bổ sẽ nằm trong tài sản tồn kho, thay vì được tính vào chi phí trong kỳ. Tình huống ngược lại xảy ra khi doanh số bán hàng vượt quá sản lượng.