Định nghĩa rủi ro phát hiện

Rủi ro phát hiện là khả năng kiểm toán viên không xác định được sai sót trọng yếu trong báo cáo tài chính của khách hàng thông qua các thủ tục kiểm toán. Điều này đặc biệt dễ xảy ra khi có một số sai sót không quan trọng riêng lẻ, nhưng lại là vật chất khi tổng hợp lại. Kết quả là kiểm toán viên sẽ kết luận rằng không có sai sót trọng yếu trong báo cáo tài chính khi sai sót đó thực sự tồn tại, dẫn đến việc đưa ra ý kiến ​​kiểm toán có sai sót có lợi.

Kiểm toán viên chịu trách nhiệm quản lý rủi ro phát hiện. Có thể giảm mức độ rủi ro phát hiện bằng cách tiến hành các thử nghiệm nội dung bổ sung, cũng như bằng cách cử nhân viên có kinh nghiệm nhất tham gia đánh giá. Ví dụ về các thử nghiệm có thể được tiến hành là kiểm tra phân loại, kiểm tra tính đầy đủ, kiểm tra sự cố và kiểm tra định giá. Sẽ luôn có một số rủi ro phát hiện trong một cuộc kiểm toán, vì các thủ tục kiểm toán không kiểm tra toàn diện mọi giao dịch kinh doanh - thay vào đó, chúng chỉ xem xét lấy mẫu các giao dịch này.

Phát hiện là một trong ba yếu tố rủi ro bao gồm rủi ro kiểm toán - là rủi ro mà ý kiến ​​kiểm toán không phù hợp sẽ được đưa ra. Hai yếu tố còn lại là rủi ro cố hữu và rủi ro kiểm soát.