Định nghĩa phân tích độ nhạy

Phân tích độ nhạy là việc sử dụng nhiều kịch bản giả sử để mô hình hóa một loạt các kết quả có thể xảy ra. Kỹ thuật này được sử dụng để đánh giá các quyết định kinh doanh thay thế, sử dụng các giả định khác nhau về các biến số. Ví dụ, một nhà phân tích tài chính có thể kiểm tra mức lợi nhuận tiềm năng có thể đạt được do đầu tư vào máy móc bằng cách thay đổi mức nhu cầu dự kiến, chi phí nguyên vật liệu, tỷ lệ phần trăm thời gian ngừng hoạt động của thiết bị, chi phí vận chuyển và giá trị còn lại của thiết bị.

Một ví dụ khác, một nhà phân tích đang mô hình hóa phạm vi kết quả lợi nhuận cho một lần mua thiết bị tiềm năng. Một vấn đề tiềm ẩn là thiết bị có thể được thay thế bằng một mẫu thiết bị mới, điều này có thể làm giảm giá trị bán lại của nó. Theo đó, nhà phân tích tiến hành phân tích độ nhạy mô hình hóa khả năng sinh lời lâu dài của khoản đầu tư, giả định một loạt các giá trị có thể bán lại vào cuối thời gian sử dụng dự kiến ​​của thiết bị.

Một khía cạnh đặc biệt hữu ích của phân tích độ nhạy là xác định các biến số có thể có tác động lớn bất thường đến kết quả phân tích. Sau đó, người ra quyết định có thể đánh giá xác suất của các biến có những thay đổi đáng kể. Kết quả là sự hiểu biết tốt hơn về những rủi ro liên quan đến một khoản đầu tư.

Một cách để tạo phân tích độ nhạy là tổng hợp các biến thành ba trường hợp, đó là trường hợp xấu nhất, trường hợp có thể xảy ra nhất và trường hợp tốt nhất. Xác suất xuất hiện của các biến được sử dụng trong ba trường hợp này nhóm các biến có xác suất cao nhất trong trường hợp có khả năng xảy ra nhất.

Một vấn đề tiềm ẩn với phân tích độ nhạy là nó được thực hiện bằng cách sử dụng dữ liệu lịch sử, có thể không áp dụng chính xác cho các dự đoán trong tương lai.