Phương thức nhập trước, xuất trước (FIFO)

Tổng quan về Phương pháp nhập trước, xuất trước

Phương pháp xác định giá trị hàng tồn kho theo phương pháp nhập trước xuất trước (FIFO) là giả định dòng chi phí rằng hàng hóa đầu tiên được mua cũng là hàng hóa đầu tiên được bán. Trong hầu hết các công ty, giả định này phù hợp chặt chẽ với dòng hàng hóa thực tế, và do đó được coi là phương pháp định giá hàng tồn kho đúng về mặt lý thuyết nhất. Khái niệm dòng chảy FIFO là một khái niệm hợp lý cho một doanh nghiệp tuân theo, vì việc bán bớt hàng hóa cũ nhất trước hết làm giảm nguy cơ hàng tồn kho lỗi thời.

Theo phương pháp FIFO, hàng hóa được mua sớm nhất là hàng hóa đầu tiên được lấy ra khỏi tài khoản hàng tồn kho. Điều này dẫn đến các khoản mục còn lại trong hàng tồn kho được hạch toán theo chi phí phát sinh gần đây nhất, do đó tài sản hàng tồn kho được ghi trên bảng cân đối kế toán có chi phí khá gần với chi phí gần đây nhất có thể thu được trên thị trường. Ngược lại, phương pháp này cũng dẫn đến kết quả là giá gốc cũ được khớp với doanh thu hiện tại và được ghi nhận vào giá vốn hàng bán; điều này có nghĩa là tỷ suất lợi nhuận gộp không nhất thiết phản ánh sự phù hợp thích hợp giữa doanh thu và chi phí. Ví dụ: trong môi trường lạm phát, đô la doanh thu theo giá hiện tại sẽ được so khớp với các mặt hàng tồn kho cũ hơn và chi phí thấp hơn, mang lại tỷ suất lợi nhuận gộp cao nhất có thể.

Phương pháp FIFO được cho phép theo cả Nguyên tắc Kế toán được Chấp nhận Chung và Chuẩn mực Báo cáo Tài chính Quốc tế. Phương pháp FIFO cung cấp các kết quả giống nhau theo hệ thống kiểm kê định kỳ hoặc vĩnh viễn.

Ví dụ về Phương pháp nhập trước, xuất trước

Milagro Corporation quyết định sử dụng phương pháp FIFO cho tháng 1. Trong tháng đó, nó ghi lại các giao dịch sau: