Phương pháp trợ cấp

Phương pháp dự phòng liên quan đến việc trích lập một khoản dự phòng cho các khoản nợ phải thu khó đòi trong tương lai. Dự phòng dựa trên tỷ lệ phần trăm doanh thu được tạo ra trong kỳ báo cáo, có thể được điều chỉnh cho rủi ro liên quan đến một số khách hàng nhất định. Ví dụ: nếu kinh nghiệm nợ xấu trong quá khứ là 3% doanh thu và doanh thu của tháng hiện tại là 1.000.000 đô la, thì khoản dự phòng nợ khó đòi phải trích lập là 30.000 đô la. Phụ cấp được điều chỉnh theo thời gian để phù hợp hơn với kinh nghiệm thực tế. Bằng cách tạo ra khoản dự phòng này, chi phí nợ phải thu khó đòi sẽ được đối chiếu với doanh thu bán hàng trong cùng kỳ, do đó người đọc báo cáo tài chính sẽ hiểu rõ hơn về khả năng sinh lời thực sự của doanh thu.

Cơ chế của phương pháp dự phòng là bút toán ban đầu là ghi nợ vào chi phí nợ phải thu khó đòi và ghi có vào dự phòng cho các tài khoản khó đòi (làm tăng dự phòng). Khoản dự phòng là một tài khoản trái ngược, có nghĩa là nó được kết hợp với và bù trừ cho tài khoản phải thu. Khi xác định được một khoản nợ khó đòi cụ thể, dự phòng cho các tài khoản khó đòi được ghi nợ (làm giảm dự phòng) và ghi có tài khoản phải thu (làm giảm tài sản phải thu). Nếu sau đó khách hàng thanh toán một hóa đơn đã được xóa sổ, thì quy trình được đảo ngược để tăng cả khoản dự phòng và tài khoản phải thu, sau đó tài khoản tiền mặt được ghi nợ để tăng số dư tiền mặt và tài khoản phải thu được ghi có vào giảm tài sản phải thu.

Phương pháp thay thế cho phương pháp dự phòng là phương pháp xóa sổ trực tiếp, theo đó các khoản nợ phải thu khó đòi chỉ được xóa khi các khoản phải thu cụ thể không thu được. Điều này có thể không xảy ra cho đến vài tháng sau khi giao dịch bán được hoàn thành, do đó, toàn bộ lợi nhuận của một giao dịch bán có thể không rõ ràng trong một thời gian. Do đó, phương pháp xóa sổ trực tiếp là một cách tiếp cận ít đúng về mặt lý thuyết để xử lý nợ xấu.