Ràng buộc về tính trọng yếu

Ràng buộc trọng yếu là một ngưỡng được sử dụng để xác định xem các giao dịch kinh doanh có quan trọng đối với kết quả tài chính của một doanh nghiệp hay không. Nếu một giao dịch đủ trọng yếu để vượt quá ngưỡng ràng buộc, thì giao dịch đó được ghi lại trong hồ sơ tài chính và do đó sẽ xuất hiện trong báo cáo tài chính. Nếu một giao dịch không đáp ứng mức ngưỡng này, giao dịch đó có thể không được ghi vào hồ sơ tài chính hoặc có thể được xử lý theo một cách khác, tùy thuộc vào hoàn cảnh.

Ví dụ, một người kiểm soát công ty quyết định rằng giới hạn trọng yếu của doanh nghiệp là 20.000 đô la. Một tài sản được mua với giá 18.000 đô la. Vì quy mô của khoản mua này dưới mức trọng yếu, nên kiểm soát viên quyết định tính khoản mua vào chi phí, thay vì ghi nhận nó như một tài sản cố định sẽ khấu hao trong nhiều năm, theo chính sách thông thường của công ty.

Một ví dụ khác, người kiểm soát của cùng một doanh nghiệp phải quyết định xem có nên ghi nhận khoản thanh toán bảo hiểm y tế 50.000 đô la áp dụng cho tháng tiếp theo dưới dạng chi phí trả trước trong kỳ hiện tại hay tính vào chi phí. Do số tiền này vượt quá mức trọng yếu, nên ban đầu kiểm soát viên phải ghi nhận khoản thanh toán này như một khoản chi phí trả trước và tính vào chi phí vào kỳ sau, theo chính sách thông thường của công ty.

Một doanh nghiệp lớn hơn sẽ có hạn chế về tính trọng yếu cao hơn, vì mức doanh số của nó cao hơn nhiều so với một doanh nghiệp nhỏ hơn. Một tổ chức đa quốc gia có thể thiết lập ngưỡng trọng yếu là 1.000.000 đô la, trong khi một cửa hàng phần cứng nhỏ tại địa phương có thể có ngưỡng 1.000 đô la.

Ràng buộc trọng yếu là yếu tố cần cân nhắc trong quá trình khóa sổ và giúp kế toán bằng cách cho phép họ sử dụng các lựa chọn thay thế ghi chép giao dịch đơn giản nhất cho các khoản mục nhỏ hơn.