Chi phí khấu hao

Chi phí khấu hao là việc xóa sổ một tài sản vô hình trong thời gian sử dụng dự kiến, phản ánh mức tiêu thụ của tài sản đó. Việc xóa sổ này dẫn đến số dư tài sản còn lại giảm dần theo thời gian. Số tiền xóa sổ này xuất hiện trong báo cáo thu nhập, thường nằm trong mục hàng "khấu hao và phân bổ".

Kế toán phân bổ chi phí khấu hao là việc ghi nợ vào tài khoản chi phí phân bổ và ghi có vào tài khoản phân bổ khấu hao lũy kế. Tài khoản khấu hao lũy kế xuất hiện trên bảng cân đối kế toán như một tài khoản đối chiếu, được ghép nối với và được đặt sau mục hàng tài sản vô hình. Trong một số bảng cân đối kế toán, nó có thể được tổng hợp với mục hàng khấu hao lũy kế, vì vậy chỉ số dư ròng được báo cáo.

Phân bổ khấu hao hầu như luôn được tính theo phương pháp đường thẳng. Phương pháp khấu hao nhanh không có ý nghĩa gì, vì khó chứng minh rằng tài sản vô hình được sử dụng nhanh hơn trong những năm đầu của thời gian hữu dụng.

Phân bổ khấu hao được sử dụng phổ biến nhất để ghi giảm dần tài sản vô hình. Ví dụ về tài sản vô hình là:

  • Giấy phép phát sóng

  • Bản quyền

  • Bằng sáng chế

  • Giấy phép taxi

  • Nhãn hiệu

Ví dụ về chi phí khấu hao

Tập đoàn ABC chi 40.000 đô la để có được một giấy phép taxi sẽ hết hạn và được bán đấu giá sau 5 năm. Đây là một tài sản vô hình và phải được phân bổ trong vòng năm năm trước ngày hết hạn. Mục nhập nhật ký hàng năm là khoản ghi nợ $ 8.000 vào tài khoản chi phí khấu hao và ghi có $ 8.000 vào tài khoản khấu hao lũy kế.

Tỷ lệ khấu hao được tính vào chi phí trong ví dụ này sẽ tăng lên nếu ngày đấu giá được tổ chức vào một ngày sớm hơn, vì thời gian hữu dụng của tài sản sau đó sẽ giảm.